BIỂN NHỚ

By HỒNG VÂN


            


           BIỂN NHỚ

                       Trung Hiến tặng.

 Anh viết bài thơ tặng em
 Nhân dịp một chuyến hải hành dài
 Nỗi buồn vô tận biết sẻ cùng ai
 Anh cứ viết...Cơn say ập đến
 Gửi tới em bao tình trìu mến
 Của những người lính biển đi đến trăm miền.

 Biển đón anh vào trong màu xanh thẳm
 Anh tắm mình trong biển- hồ thơ
 Rồi anh nghĩ đến những ước mơ tuổi thơ
 " Một hôm nào sẽ bơi vượt cả trùng dương
 Đến những miền đất lạ thân thương
 Xây những con đường tràn trề hạnh phúc".

 Con đường anh đi hôm nay nước đầy ăm ắp
 Chẳng có cây xanh che bóng đường dài
 Chỉ có hải âu che nắng mưa cho người thủy thủ
 Có chim báo bão ngang tàng cản ngăn giông tố
 Và những bông hoa trắng tinh đùa vui mặt biển
 Như tâm hồn của những người thủy thủ giữa đại dương
 Nhớ về một miền quê trăm mến ngàn thương.

 Em biết không?
 Người ta ví biển như một cô gái
 Mặc chiếc áo dài xanh
 Âu yếm trao ngọn gió trong lành
 Và vỗ về những người thủy thủ.

 Và người ta nói với những người thủy thủ
 " Đi biển say sóng lên bờ say tình"
 Những cơn say đã thỏ thẻ với anh
Trong cuộc sống phải luôn luôn bình tĩnh.

 Em thương nhớ ơi!
 Anh viết bài thơ giữa đại dương bao la nghìn trùng sóng vỗ
 Rồi tàu cập bến nơi nào anh chưa biết rõ
 Nhưng tới nơi anh sẽ viết những vần thơ vào đó.
 Những vần thơ ở đất liền sẽ an ủi những người ở giữa đại dương
 Vẫn nhớ về một miền quê trăm mến ngàn thương.

                                                         PHÚ QUỐC
                           
                       

More...

THƯ CỦA BÀ VỢ GỬI CHO BỒ NHÍ.

By HỒNG VÂN


   

  THƯ CỦA BÀ VỢ GỬI CHO BỒ NHÍ.

                         THƯA CÔ

      Tôi đã đọc thư cô một cách bình tĩnh. Đúng như cô nói ở tuổi tôi và địa vị tôi sự bình tĩnh luôn luôn có thừa.

      Này cô

      Việc chồng có bồ nhí khiến tôi ngạc nhiên. Đó là cảm giác đầu tiên và thành thật với cô nó hơn cả cảm giác căm phẫn.

      Vì sao vậy?

      Thưa cô vì tôi tin chắc rằng lão (hãy gọi sự vật với đúng tên và đúng tuổi của chúng cô nhỉ) đã đuối sức rồi nói một cách chắc chắn một cách không có gì phải bàn cãi cả.

      Khi viết thư cho tôi cô có vẻ tự đắc pha chút hả hê. Cô cảm thấy mình giật được từ tay bà khác một mỏ vàng và mình có những phẩm chất khác thường nên mới gặp may như thế.

      Cô nhầm thảm hại quá cô ơi!

      Quả thật lão là cái mỏ. Hay nói chính xác hơn đã từng là mỏ. Điều ấy cách đây ba mươi năm về trước cả thành phố đều phải công nhận chứ đâu cần phải một cô gái có trí tuệ siêu việt gì.

      Nhưng trên trong và dưới cái mỏ ấy tôi đã đào đã cuốc đã đẽo và đã nổ mìn khai thác rầm rộ quy mô mấy chục năm.

      Và giờ đây mỏ chỉ còn khung còn lại sự hoang tàn. Chỉ có đôi mắt ngốc của cô chỉ có cặp môi dại của cô và chỉ có tí não khờ của cô mới không nhận ra điều đó.

      Cô vớ được lão khi tôi trong một chừng mực nào đó đã mặc cho lão tự do. Cho lão có cảm giác sổng chuồng. Đàn ông sống bằng ảo tưởng cô ạ và nuôi dưỡng cái ảo tưởng đó một cách khéo léo là nhiệm vụ của phụ nữ chúng ta.

      Tôi không vui gì khi lão có bồ. Nhưng chớ nói rằng tôi quá hoảng sợ vì điều đó. Tôi quá hiểu đứa khác sẽ được bao nhiêu trong khi mình đã vớ bao nhiêu. Phần của cô hỡi ôi thật là thảm hại.

      Cô khoe là cô ngây thơ và nhí nhảnh. Cô té xỉu khi gặp thằn lằn và ngã lăn ra khi gặp tắc kè. Dạ thưa cô khi bằng tuổi cô tôi cũng ngây thơ như thế. Nhưng lúc này gặp hai của đấy tôi chỉ đập một cái cho bẹp dí là xong.

      Rồi cô khoe là cô biết chớp mắt biết ngả đầu và biết cười he hé nghiêng nghiêng. Ôi dào những trò đó ngày xưa tôi làm mãi. Và bây giờ vẫn có thể làm thậm chí còn làm hay hơn cô ấy chứ nhưng vì mục đích gì gặt hái gì khi mọi thứ đã no nê? Cô nhìn lão trong quán cà phê hạng sang. Trong com – lê và cà vạt đắt tiền. Còn tôi có khá nhiều dịp (nhiều hơn cả cần thiết) nhìn lão trong quần đùi rộng trong áo may ô chả hiểu là màu gì.

      Và tôi cam đoan rằng cái tôi nhìn mới là cái thật. Cái cô nhìn là giả. Cô thừa biết thế chẳng qua cô đang tự dối mình. Cô chê tôi chỉ biết rửa bát nấu cơm. Cô thương tôi vì tôi chỉ chăm chăm lo cái nhà sạch bóng. Nhưng tôi lại thích vậy. Vì đấy là nhà tôi và lão chỉ có nửa phần. Còn lão có bóng hay không có sạch hay không lão phải tự lo. Tôi còn bận lo cho bản thân mình.

      Tôi không chúi mũi vô bếp như cô tưởng và như lão tưởng chút nào. Tôi say mê đánh bài. Tôi nghiện làm đầu và giũa móng tay. Tôi ham thích “tám” và hăng hái đi chùa. Tôi khoác áo lụa mỡ gà khoác vòng cẩm thạch và tôi đã sắm đủ cho mình (bằng tiền lão dĩ nhiên).

      Còn việc cô ngắm trăng cùng chàng đọc thơ cùng chàng hay đốt nến cùng chàng thì xin cô cứ tự nhiên. Những thứ vớ vẩn và phù du đó ngày xưa tôi cũng nghĩ là ghê gớm lắm. Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra chúng suốt đời loanh quanh như thế và chả có lợi ích gì. Chúng chỉ như hạt tiêu rắc vô bát phở không hề bổ béo chỉ khiến nó dậy mùi. Mà mùi thì tôi đã chán. Chán không phải do tâm hồn tôi cằn cỗi mà do đã đủ rồi.

      Cuối thư cô cho biết đã chuồn ra khỏi lão hoặc lão đã chuồn khỏi cô. Tôi chả hiểu ai đã thoát được ai. Nhưng chắc chắn là tôi suýt thoát. Tiếc quá. Giá như lão đi với cô giá như lão ảo tưởng về sức mình thì tôi đã có cơ hội tuyệt vời để lại được tung tăng.

      Tôi tin chắc mình tung tăng chả khi nào muộn khi mình kiêu hãnh mình không nghèo khó và mình có sự mặn mà. Những thứ đó cô còn lâu mới đạt tới cô bé đáng thương ơi!

      Cô yên tâm. Tôi sẽ đón lão về. Cáo chết còn quay về núi trong khi lão chả phải cáo lão là người. Tôi cũng chả dày vò chả đay nghiến chi đâu. Tôi không phải hàng tôm hàng cá. Tôi chỉ cười khẩy mà thôi. Một nụ cười đã làm lão nhớ cả chục năm.

      Chúc cô may mắn trên con đường chinh phục các lão khác. Thế gian chả thiếu ông già cô cứ việc xông lên. Chào cô

                                DIỄM BÀ

          (Trích tiểu phẩm của tác giả Lê Hoàng) 

More...

THƯ CỦA BỒ NHÍ GỬI CHO BÀ VỢ

By HỒNG VÂN

         

                                      
                         
               THƯ CỦA BỒ NHÍ GỬI CHO BÀ VỢ

                    Thưa bà.
  
      Dù chúng ta có vô cùng xung khắc chúng ta vẫn phải nhất trí một điểm: Chồng bà là đàn ông.
 
      Mà đàn ông thì sao? Đàn ông thì ham thích nhiều thứ. Ham thích đến mãnh liệt. và bà đừng giấu em bà hãy công nhận rằng phụ nữ chúng ta yêu đàn ông vì họ có ham thích và biết cách thực hiện nó. ( Chúng ta cũng ham thích nhưng chủ yếu thực hiện bằng cách mua nó).

      Ông thì thích máy móc ông thì thích kiến trúc ông thích vật lý và hóa học  ông dại hơn một chút thì thích thơ văn. Toàn những ham thích có lợi cho xã hội.

      Nhưng đàn ông không chỉ ham thích một thứ. Nếu gà chỉ thích giun bò chỉ thích cỏ tươi hay thỏ chỉ thích củ cải thì đàn ông lại thích đa dạng. Chuyện ấy trong bóng đá trong ẩm thực trong bia bọt không sao nhưng trong vấn đề phụ nữ tính đa dạng đó là cuộc sống thêm rắc rối.

      Bà thân mến.
      
      Em tin rằng bà có rất nhiều ưu điểm. Sở dĩ em quen với ông nhà là do ông ấy thông minh ( chứ không phải chỉ có tiền như thiên hạ vẫn đồn ). Và một người thông minh không khi nào chọn vợ quá kém. Thậm chí bà không những không quá kém mà còn rất nổi bật ở nhiều phương diện.

      Theo như ông tiết lộ một cách đầy thành kính bà nấu ăn ngon bà rửa bát sạch bà lau nhà bóng và bà đi chợ rẻ. Bà còn đối xử tốt với chó mèo. Em xin thú thực tất cả các phương diện đó em đều thua bà. Khi em nấu món canh ai cũng nghĩ là món xào. Khi em rửa bát tốt nhất lúc dùng nên rửa lại. Khi em lau nhà hay quét nhà em để cái đống rác ở chỗ nọ chỗ kia. Chợ duy nhất em đi là chợ mỹ phẩm. Còn chó mèo em chỉ nuôi chúng trong tranh.

      Nhưng ông vẫn thích em. Tiện đây xin tiết lộ: thời gian thích không hề ngắn cường độ thích không hề yếu và chi phí thích không hề thấp. Bà kinh ngạc. Bà không tin ư? Bà nhớ rõ là ông vẫn về nhả vẫn ăn cơm tối vẫn lịch sự với bà... Bà cảm giác chả có khe hở nào để em lọt vô cái pháo đài do bà xây dựng canh gác và tuần tra.

      Bà nhầm.

      Em xin phép không đi vào chi tiết. Em chỉ nói một cách văn học rằng không có gì ngăn cản được con tim. Nhất là một con tim già lao về phía một con tim trẻ. Như trên đã nói em thua bà cả một tỷ thứ. Đúng một tỷ thứ chả bớt phần nào. Nhưng em lại hơn bà hai tỷ.

      Bà sẽ gầm lên. Bà sẽ quát: hơn ở chỗ nào? Thưa bà những thứ em hơn lại vô cùng vớ vẩn. Em thành thật tin thế. Nhưng đàn ông tiếc thay lại không tin.

      Em biết chớp chớp mắt. Em biết ngồi gần ông mà lại vẹo người. Em biết đánh vào lưng ông hay đánh ở chỗ thấp hơn vừa đánh vừa cong môi nhìn đi chỗ khác. Em biết hét lên khi thấy con sâu và ù té chạy khi gặp con thằn lằn.

      Cái gì em cũng ngạc nhiên và nhờ ông giải thích. Em tin ông là vô địch về trí thức về thể thao và luôn thể hiện lòng tin ấy ra mồm. Mỗi lời nói của ông với em đều là chân lý. Em khâm phục khi ông uống bia. Em kiêu hãnh khi ông châm thuốc lá. Em ngồi nép mình khi ông tụ tập. Em lo lắng nhưng chả bao giờ tra hỏi lúc ông đi khuya.

      Và quan trọng nhất thưa bà da em trắng eo em nhỏ  môi em đỏ và chân em chả khác chân dài. Em mặc váy hồng em thắt nơ xanh và em dùng dầu thơm của Pháp. Nước Pháp chắc bà cũng biết vô địch về các loại dầu thơm.

      Khi ở bên ông em không ngốc và không tham lam như các phim truyền hình quay vội vàng mà bà vẫn xem đâu ạ. Chúng em không bàn bạc về tiền bạc. Hai người đều mơ tới ánh trăng tới những khát vọng chưa thực hiện và đều thích nhìn sao trên trời. Hai người có thể xung đột vì một bài thơ giận dỗi vì một bức tranh và bỏ ra về vì một bông hoa bày không đúng cách (trong khi ông và bà giận dỗi nhau vì một mâm cơm cãi nhau vì hóa đơn tiền điện và ra khỏi nhà vì chậu quần áo chưa phơi).

      Thưa bà.

      Đấy ông tới em em tới ông là như thế đấy. Nó thanh cao thì em không dám nói nhưng nó cũng chẳng phàm tục như sách vụ án viết đâu. Em xin bà hãy mừng vì điều đó.

      Tuy ông phạm tội nhưng tội ấy còn sang. Bà hãy tự an ủi như thế tại sao em viết thư này? Tại vì em xin trả lại ông cho bà. Chúng em nhất trí cái gì đẹp thì phải ngắn và chúng em đã ngắn đủ dài. Toàn bộ sự tinh tế của tình yêu nằm ở chỗ này và bà không biết được.

      Xin bà hãy dang tay đón ông về em lấy danh dự thề rằng ông không sứt mẻ quá nhiều đơn giản ông vì ông có còn nhiều đâu để mà sứt mẻ. Bà hãy coi ông như vừa sau chuyến du lịch mạo hiểm trở lại nhà. Cần chở che và sẵn sàng che chở.

      Em đi đây. Cuộc sống là khám phá và em thích khám phá nhiều nơi. Bà đừng trách em. Bà cũng đừng tự trách mình. Khi em bằng tuổi bà em cũng chả hơn gì bà đâu.

      Chúc bà vui khoẻ.

                                                        DIỄM LỆ ĐÀI TRANG

                                         (Trích Tiểu phẩm của tác giả LÊ HOÀNG)

More...

KHÔNG ĐỀ

By HỒNG VÂN


      
                  

                KHÔNG ĐỀ


   Biết viết cho anh những gì đây

  Trong đêm lành lạnh gió mưa bay

  Không ngôi sao nhỏ về bên cửa

  Sâu lắng niềm riêng một chút này.


                                                                                    TP

More...

VÌ LẼ NÀO?

By HỒNG VÂN




VÌ LẼ NÀO?


Vì lẽ nào
mùa thu đẹp thế
Lại bỏ quên những chiếc lá vàng.

Vì lẽ nào
đang tròn vành vạnh
Nỡ tự mình hao khuyết hỡi trăng.

Vì lẽ nào
biển biếc long lanh
Phải thẳm sâu cồn cào sóng vậy.

Vì lẽ nào
trong mơ mới thấy
Đóa tình mình cũng vẫn mong manh.


                                 Hồng Vân

More...

HẠ ƠI

By HỒNG VÂN




            
  HẠ ƠI

 Sài Gòn đang mưa nhiều lắm
 Đường xa thấm ướt vai gầy
 Biết ngày và đêm vẫn đợi
 Xin trời một chút lệ rơi.


 Hè về lâu lắm người ơi
 Phượng hồng đã thôi rực đỏ
 Tiếng ve còn vang xóm ngõ
 Đợi nồng nàn nhé hạ ơi


 Sài Gòn mưa vẫn rơi rơi
 Ngời ngời thời gian sắc đỏ
 Hóa ngàn lời yêu nỗi nhớ
 Về bên người nhé đêm này.

                    HV

More...

THỜI GIAN

By HỒNG VÂN

  

  

  THỜI GIAN

     Mặt trời gọi
   Giữa bờ ảo vọng
   Núi phía sau
   Biển cả khôn cùng
   Sừng sững vách
   Hố sâu tăm tắp
   Bước dồn dập bước
   Thời gian

   Mặt trời gọi
   chân núi xiên ngang
   Mồ hôi đổ
   Đỉnh trời bát ngát
   Tháp lùi tháp
   Mặt cao đối mặt
   Đường về sồng sộc
   Thời gian

   Mặt trời gọi
   Đại dương miên man
   Bạt ngàn xanh
   Hải âu dang cánh
   Sóng đạp sóng
   Chập trùng rẽ sóng
   Căng buồm thẳng tới
   Thời gian.

                              28.7.2010
                  
                                 HV

More...

Thơ - Nhạc: Dưới tán bàng xưa

By HỒNG VÂN

   Thưa các anh chị các bạn!
   Trong chương trình Tiếng thơ phát trên sóng Đài Phát thanh Bạc Liêu ngày 01/02/2009 chị Ngọc Yến đã giới thiệu bài thơ Dưới tán bàng xưa của anh Hoàng Đình Quang trình bày qua giọng ngâm của Hồng Vân bài thơ này cũng đã được anh Minh Thu phổ nhạc và tự trình bày.
   Hôm nay Hồng Vân xin giới thiệu lại bài thơ ngâm này và ca khúc cùng tên để nhớ lại những anh chị những bạn bè một thuở thật ấm áp thân tình mãi mãi không quên.


DƯỚI TÁN BÀNG XƯA




Thơ: Hoàng Đình Quang
Diễn ngâm: Hồng Vân
Nhạc: Minh Thu
Trình bày: Minh Thu
Biên tập - Đọc giới thiệu: Ngọc Yến




Ta ngồi lại dưới gốc bàng cổ thụ

Tiếng ve kêu trong lòng đất âm thầm

Mười bảy năm để ve sầu lộn kiếp

Tiếng ve nào ta từ thuở mười lăm?


Sao gió bấc hờn ai mà thổi mãi?

Lạnh lắm bàng ơi cho ta nép sau người

Ta ấm lại để cho bàng lạnh toát

Những mảng xù xì nứt vỡ tả tơi...


Ta ngửa mặt: bạt ngàn trời xám

Đâu tán bàng xanh? Đâu tán bàng xưa?

Ta hoảng hốt trước màu trời hốt hoảng

Vết thời gian day dứt đến không ngờ.


Đã cổ thụ mất rồi thơ ấu ạ

Mây già nua gió cũng thổi phều phào

Cùng một tuổi sao bang hiu quạnh thế?

Có một quả xanh cũng rụng tận nơi nào!


Chỉ còn lại dăm lá bàng ối đỏ

Ta về đây tóc ta trắng nhiều rồi

Có xanh lại một trời xanh tuổi nhỏ

Đến bao giờ? Ta khóc mất bàng ơi!

Hoàng Đình Quang

More...

TÂM HƯƠNG

By HỒNG VÂN

                                 
                                  

                                              TÂM HƯƠNG

    Cháu ra ngay khi được tin nhưng không kịp nữa. Đôi mắt đẹp một thời đã vĩnh viễn khép lại trên gương mặt thanh thản của dì. Dì ơi Hà Nội đang mùa mưa bão thế này.
     
    Ngày xưa ngoại bảo người xinh đẹp dáng đi nhẹ nhàng giọng cười cứ trong leo lẻo thế số nó rồi sướng.

    Mười sáu tuổi dì được một nhà giàu xin cưới hỏi cho cậu con trai độc nhất của dòng họ. Bà ngoại gả dì. Ngày đón dâu chú rể phải ngậm sâm đêm tân hôn dì ngồi bên chồng trong bệnh viện. Gần hai mươi năm sống với người chồng uống thuốc nhiều hơn ăn cơm. Rồi bệnh tật bắt chú đi bỏ dì với đàn con chưa ai thành gia thất.

    Ngoài ba mươi tuổi dì vẫn đẹp mái tóc dài vẫn óng mượt đôi mắt đen buồn vẫn lóng lánh khát khao làn da vẫn hồng mịn mát. Đàn ông ngắm nhìn thèm muốn thì nhiều nhưng không ai dám cùng đi bước nữa với dì. Thương con dì im lặng thế nhưng đã bao đêm cực chẳng đã dì vùng vằng xuống ngoại ăn vạ bắt đền một thôi một hồi. khóc chán lại lủi thủi về.

    Là con gái Hà thành chuyên nghề dệt cửi đôi tay dì ngày thường thoăn thoắt nối chỉ đưa thoi ngày rằm mùng một đôi tay ấy lại nhẹ nhàng khéo léo vấn tóc cài hàng khuy chiếc áo dài nền nã dì lại hương hoa sửa lễ vãn chùa.

    Xa Hà Nội về phương Nam cháu mang theo nỗi nhớ quê nhớ hương vị bún chả của dì da diết cháu gọi đấy là hương Hà Nội.
     
        Cả ngày hôm nay một ngày chủ nhật buồn cháu khóc dì khóc một người thân yêu nữa ra đi rời xa cháu.

                                                                                 HN 18.7.2010

More...

CHIỀU VỚI BIỂN

By HỒNG VÂN

 


CHIỀU VỚI BIỂN

                          
                               
TẶNG BIỂN VŨNG TÀU và HV

           Sóng vờn nhẹ chơi vơi
        Con đường xưa cát trắng
        Hoàng hôn buông nhạt nắng
        In dấu dép em tôi

                 Xa tít mãi chân trời
                 Đảo xanh vờn ngọn sóng
                 Nỗi ước mong khát vọng
                 Em đứng ngó xa vời

        Trong đôi mắt em tôi
        Xanh màu xanh biển cả
        Sắc chiều hồng đôi má
        Đứng mãi nhé em ơi

                 Nắng chiều hồng đôi môi
                 Tràn trề đầy gương mặt
                 Ngọn gió lay mái tóc
                 Em ơi chiều buông xuôi

        Ơi Em thân yêu ơi
        Anh muốn làm nắng đó
        Anh muốn làm ngọn gió
        Để lay hoài tóc em.

                                                          LÊ HOÀI











Vũng Tàu tháng 6/2010

More...