THƯ CỦA BÀ VỢ GỬI CHO BỒ NHÍ.

By HỒNG VÂN


   

  THƯ CỦA BÀ VỢ GỬI CHO BỒ NHÍ.

                         THƯA CÔ

      Tôi đã đọc thư cô một cách bình tĩnh. Đúng như cô nói ở tuổi tôi và địa vị tôi sự bình tĩnh luôn luôn có thừa.

      Này cô

      Việc chồng có bồ nhí khiến tôi ngạc nhiên. Đó là cảm giác đầu tiên và thành thật với cô nó hơn cả cảm giác căm phẫn.

      Vì sao vậy?

      Thưa cô vì tôi tin chắc rằng lão (hãy gọi sự vật với đúng tên và đúng tuổi của chúng cô nhỉ) đã đuối sức rồi nói một cách chắc chắn một cách không có gì phải bàn cãi cả.

      Khi viết thư cho tôi cô có vẻ tự đắc pha chút hả hê. Cô cảm thấy mình giật được từ tay bà khác một mỏ vàng và mình có những phẩm chất khác thường nên mới gặp may như thế.

      Cô nhầm thảm hại quá cô ơi!

      Quả thật lão là cái mỏ. Hay nói chính xác hơn đã từng là mỏ. Điều ấy cách đây ba mươi năm về trước cả thành phố đều phải công nhận chứ đâu cần phải một cô gái có trí tuệ siêu việt gì.

      Nhưng trên trong và dưới cái mỏ ấy tôi đã đào đã cuốc đã đẽo và đã nổ mìn khai thác rầm rộ quy mô mấy chục năm.

      Và giờ đây mỏ chỉ còn khung còn lại sự hoang tàn. Chỉ có đôi mắt ngốc của cô chỉ có cặp môi dại của cô và chỉ có tí não khờ của cô mới không nhận ra điều đó.

      Cô vớ được lão khi tôi trong một chừng mực nào đó đã mặc cho lão tự do. Cho lão có cảm giác sổng chuồng. Đàn ông sống bằng ảo tưởng cô ạ và nuôi dưỡng cái ảo tưởng đó một cách khéo léo là nhiệm vụ của phụ nữ chúng ta.

      Tôi không vui gì khi lão có bồ. Nhưng chớ nói rằng tôi quá hoảng sợ vì điều đó. Tôi quá hiểu đứa khác sẽ được bao nhiêu trong khi mình đã vớ bao nhiêu. Phần của cô hỡi ôi thật là thảm hại.

      Cô khoe là cô ngây thơ và nhí nhảnh. Cô té xỉu khi gặp thằn lằn và ngã lăn ra khi gặp tắc kè. Dạ thưa cô khi bằng tuổi cô tôi cũng ngây thơ như thế. Nhưng lúc này gặp hai của đấy tôi chỉ đập một cái cho bẹp dí là xong.

      Rồi cô khoe là cô biết chớp mắt biết ngả đầu và biết cười he hé nghiêng nghiêng. Ôi dào những trò đó ngày xưa tôi làm mãi. Và bây giờ vẫn có thể làm thậm chí còn làm hay hơn cô ấy chứ nhưng vì mục đích gì gặt hái gì khi mọi thứ đã no nê? Cô nhìn lão trong quán cà phê hạng sang. Trong com – lê và cà vạt đắt tiền. Còn tôi có khá nhiều dịp (nhiều hơn cả cần thiết) nhìn lão trong quần đùi rộng trong áo may ô chả hiểu là màu gì.

      Và tôi cam đoan rằng cái tôi nhìn mới là cái thật. Cái cô nhìn là giả. Cô thừa biết thế chẳng qua cô đang tự dối mình. Cô chê tôi chỉ biết rửa bát nấu cơm. Cô thương tôi vì tôi chỉ chăm chăm lo cái nhà sạch bóng. Nhưng tôi lại thích vậy. Vì đấy là nhà tôi và lão chỉ có nửa phần. Còn lão có bóng hay không có sạch hay không lão phải tự lo. Tôi còn bận lo cho bản thân mình.

      Tôi không chúi mũi vô bếp như cô tưởng và như lão tưởng chút nào. Tôi say mê đánh bài. Tôi nghiện làm đầu và giũa móng tay. Tôi ham thích “tám” và hăng hái đi chùa. Tôi khoác áo lụa mỡ gà khoác vòng cẩm thạch và tôi đã sắm đủ cho mình (bằng tiền lão dĩ nhiên).

      Còn việc cô ngắm trăng cùng chàng đọc thơ cùng chàng hay đốt nến cùng chàng thì xin cô cứ tự nhiên. Những thứ vớ vẩn và phù du đó ngày xưa tôi cũng nghĩ là ghê gớm lắm. Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra chúng suốt đời loanh quanh như thế và chả có lợi ích gì. Chúng chỉ như hạt tiêu rắc vô bát phở không hề bổ béo chỉ khiến nó dậy mùi. Mà mùi thì tôi đã chán. Chán không phải do tâm hồn tôi cằn cỗi mà do đã đủ rồi.

      Cuối thư cô cho biết đã chuồn ra khỏi lão hoặc lão đã chuồn khỏi cô. Tôi chả hiểu ai đã thoát được ai. Nhưng chắc chắn là tôi suýt thoát. Tiếc quá. Giá như lão đi với cô giá như lão ảo tưởng về sức mình thì tôi đã có cơ hội tuyệt vời để lại được tung tăng.

      Tôi tin chắc mình tung tăng chả khi nào muộn khi mình kiêu hãnh mình không nghèo khó và mình có sự mặn mà. Những thứ đó cô còn lâu mới đạt tới cô bé đáng thương ơi!

      Cô yên tâm. Tôi sẽ đón lão về. Cáo chết còn quay về núi trong khi lão chả phải cáo lão là người. Tôi cũng chả dày vò chả đay nghiến chi đâu. Tôi không phải hàng tôm hàng cá. Tôi chỉ cười khẩy mà thôi. Một nụ cười đã làm lão nhớ cả chục năm.

      Chúc cô may mắn trên con đường chinh phục các lão khác. Thế gian chả thiếu ông già cô cứ việc xông lên. Chào cô

                                DIỄM BÀ

          (Trích tiểu phẩm của tác giả Lê Hoàng) 

More...

THƯ CỦA BỒ NHÍ GỬI CHO BÀ VỢ

By HỒNG VÂN

         

                                      
                         
               THƯ CỦA BỒ NHÍ GỬI CHO BÀ VỢ

                    Thưa bà.
  
      Dù chúng ta có vô cùng xung khắc chúng ta vẫn phải nhất trí một điểm: Chồng bà là đàn ông.
 
      Mà đàn ông thì sao? Đàn ông thì ham thích nhiều thứ. Ham thích đến mãnh liệt. và bà đừng giấu em bà hãy công nhận rằng phụ nữ chúng ta yêu đàn ông vì họ có ham thích và biết cách thực hiện nó. ( Chúng ta cũng ham thích nhưng chủ yếu thực hiện bằng cách mua nó).

      Ông thì thích máy móc ông thì thích kiến trúc ông thích vật lý và hóa học  ông dại hơn một chút thì thích thơ văn. Toàn những ham thích có lợi cho xã hội.

      Nhưng đàn ông không chỉ ham thích một thứ. Nếu gà chỉ thích giun bò chỉ thích cỏ tươi hay thỏ chỉ thích củ cải thì đàn ông lại thích đa dạng. Chuyện ấy trong bóng đá trong ẩm thực trong bia bọt không sao nhưng trong vấn đề phụ nữ tính đa dạng đó là cuộc sống thêm rắc rối.

      Bà thân mến.
      
      Em tin rằng bà có rất nhiều ưu điểm. Sở dĩ em quen với ông nhà là do ông ấy thông minh ( chứ không phải chỉ có tiền như thiên hạ vẫn đồn ). Và một người thông minh không khi nào chọn vợ quá kém. Thậm chí bà không những không quá kém mà còn rất nổi bật ở nhiều phương diện.

      Theo như ông tiết lộ một cách đầy thành kính bà nấu ăn ngon bà rửa bát sạch bà lau nhà bóng và bà đi chợ rẻ. Bà còn đối xử tốt với chó mèo. Em xin thú thực tất cả các phương diện đó em đều thua bà. Khi em nấu món canh ai cũng nghĩ là món xào. Khi em rửa bát tốt nhất lúc dùng nên rửa lại. Khi em lau nhà hay quét nhà em để cái đống rác ở chỗ nọ chỗ kia. Chợ duy nhất em đi là chợ mỹ phẩm. Còn chó mèo em chỉ nuôi chúng trong tranh.

      Nhưng ông vẫn thích em. Tiện đây xin tiết lộ: thời gian thích không hề ngắn cường độ thích không hề yếu và chi phí thích không hề thấp. Bà kinh ngạc. Bà không tin ư? Bà nhớ rõ là ông vẫn về nhả vẫn ăn cơm tối vẫn lịch sự với bà... Bà cảm giác chả có khe hở nào để em lọt vô cái pháo đài do bà xây dựng canh gác và tuần tra.

      Bà nhầm.

      Em xin phép không đi vào chi tiết. Em chỉ nói một cách văn học rằng không có gì ngăn cản được con tim. Nhất là một con tim già lao về phía một con tim trẻ. Như trên đã nói em thua bà cả một tỷ thứ. Đúng một tỷ thứ chả bớt phần nào. Nhưng em lại hơn bà hai tỷ.

      Bà sẽ gầm lên. Bà sẽ quát: hơn ở chỗ nào? Thưa bà những thứ em hơn lại vô cùng vớ vẩn. Em thành thật tin thế. Nhưng đàn ông tiếc thay lại không tin.

      Em biết chớp chớp mắt. Em biết ngồi gần ông mà lại vẹo người. Em biết đánh vào lưng ông hay đánh ở chỗ thấp hơn vừa đánh vừa cong môi nhìn đi chỗ khác. Em biết hét lên khi thấy con sâu và ù té chạy khi gặp con thằn lằn.

      Cái gì em cũng ngạc nhiên và nhờ ông giải thích. Em tin ông là vô địch về trí thức về thể thao và luôn thể hiện lòng tin ấy ra mồm. Mỗi lời nói của ông với em đều là chân lý. Em khâm phục khi ông uống bia. Em kiêu hãnh khi ông châm thuốc lá. Em ngồi nép mình khi ông tụ tập. Em lo lắng nhưng chả bao giờ tra hỏi lúc ông đi khuya.

      Và quan trọng nhất thưa bà da em trắng eo em nhỏ  môi em đỏ và chân em chả khác chân dài. Em mặc váy hồng em thắt nơ xanh và em dùng dầu thơm của Pháp. Nước Pháp chắc bà cũng biết vô địch về các loại dầu thơm.

      Khi ở bên ông em không ngốc và không tham lam như các phim truyền hình quay vội vàng mà bà vẫn xem đâu ạ. Chúng em không bàn bạc về tiền bạc. Hai người đều mơ tới ánh trăng tới những khát vọng chưa thực hiện và đều thích nhìn sao trên trời. Hai người có thể xung đột vì một bài thơ giận dỗi vì một bức tranh và bỏ ra về vì một bông hoa bày không đúng cách (trong khi ông và bà giận dỗi nhau vì một mâm cơm cãi nhau vì hóa đơn tiền điện và ra khỏi nhà vì chậu quần áo chưa phơi).

      Thưa bà.

      Đấy ông tới em em tới ông là như thế đấy. Nó thanh cao thì em không dám nói nhưng nó cũng chẳng phàm tục như sách vụ án viết đâu. Em xin bà hãy mừng vì điều đó.

      Tuy ông phạm tội nhưng tội ấy còn sang. Bà hãy tự an ủi như thế tại sao em viết thư này? Tại vì em xin trả lại ông cho bà. Chúng em nhất trí cái gì đẹp thì phải ngắn và chúng em đã ngắn đủ dài. Toàn bộ sự tinh tế của tình yêu nằm ở chỗ này và bà không biết được.

      Xin bà hãy dang tay đón ông về em lấy danh dự thề rằng ông không sứt mẻ quá nhiều đơn giản ông vì ông có còn nhiều đâu để mà sứt mẻ. Bà hãy coi ông như vừa sau chuyến du lịch mạo hiểm trở lại nhà. Cần chở che và sẵn sàng che chở.

      Em đi đây. Cuộc sống là khám phá và em thích khám phá nhiều nơi. Bà đừng trách em. Bà cũng đừng tự trách mình. Khi em bằng tuổi bà em cũng chả hơn gì bà đâu.

      Chúc bà vui khoẻ.

                                                        DIỄM LỆ ĐÀI TRANG

                                         (Trích Tiểu phẩm của tác giả LÊ HOÀNG)

More...

TIỀN LỆ

By HỒNG VÂN

               Tiểu phẩm- XUÂN GIANG
                         TUỔI TRẺ CUỐI TUẦN

                                           25-5-2008

         Sau khi công bố kết quả cuối năm tôi khoan khoái ngồi xuống chờ đợi những tiếng gào rú mừng vui của lũ học trò. Nhưng thật lạ...tất cả im phăng phắc. Điều này rõ ràng chưa có tiền lệ. Tôi đằng hắng ướm thử:
          - Năm nay lớp ta lại 100% các em có ý kiến gì không?
              Tất cả gào lên:
          - Có!
         Bọn học trò bây giờ khác xưa nhiều lắm chúng rất mạnh dạn.
          -ý kiến gì?
          -Thầy tính sai rồi!
          - Không thể nào!
        Có lẽ tiếng gào của tôi cao...đề xi ben hơn cả chúng nên tất cả đều im phăng phắc. Tôi nghiêm sắc mặt giáo huấn:
         Các em có quyền nghi ngờ mọi việc và mọi người nhưng không được phép nghi ngờ năng lực và trí tuệ của thầy...Nên biết điểm số rất quan trọng thể hiện thành quả học tập của các em đôi khi còn ảnh hưởng cả một đời người. Nó được thầy cẩn thận tính theo chương trình máy tính cài sẵn sao mà sai được!
         Cả bọn bắt đầu xầm xì rối loạn ở dưới. Sợ những lời con trẻ sẽ làm hoen ố tấm gương trong sáng của mình tôi lên giọng:
         - Tất cả im lặng! Bây giờ thầy sẽ đọc toàn bộ điểm số các bộ môn. Các em hãy kiểm toán. Ai thấy có gì khác  lạ thì báo...
         Nhìn bọn chúng làm công việc dã tràng một lúc tôi thở dài:
            -Có sai sót không?
            - Dạ có!  Thưa thầy...
         Cơn choáng váng lập tức qua đi khi người phát hiện cái sai là đứa học trò"top...end" của lớp tôi mỉm cười mai  mỉa:
           - Em...nhờ bạn tính kĩ chưa?
           - Dạ chưa! Nhưng...điểm toán thầy đọc đâu phải của em...
        Tôi bối rối:
           - Không của em thì của ai? Chính thầy toán đã báo...
        Lần này kẻ bối rối là nó:
           - Em đâu biết của ai. Nhưng...của em toàn 0 với 1 làm sao mà 5 phẩy...?
        Cả lớp nhao nhao:
           - Đúng rồi thầy! Toán cộng nó còn làm sai...
           - Cho copy mà còn viết trật...!
       Ở thời buổi chức to mồm to này không còn cách gì khác...Tôi ngoác mồm chả biết rú hay gào cả lớp lập tức im phăng phắc. Quay xuống kêu nó lên tôi dịu giọng:
           - Thôi kệ! Điểm của ai mặc nó mười mấy môn chỉ có một đâu ăn thua gì.
           - Không phải đâu thầy. Môn nào em cũng thấy điểm lạ hoắc à!
           - Bao nhiêu cũng được! Chủ yếu bây giờ em được lên lớp đúng với mơ ước của mình...
           - Nhưng mơ ước của em là...
       Cả lớp đồng thanh gào lên:
           - Ở lại lớp!
       Thật quá quắt! Tôi nghiêm mặt:
           - Em phải biết em đã ở lại một năm nếu lần này ở lại nữa sẽ phải thôi học. 
       Cả lớp lại đồng thanh gào: 
           - Quá đã!
       Thằng bé cúi đầu lí nhí:
           - Hay thấy cho em ở lại...?
           - Không học sau này sẽ khổ lắm em biết không?
           - Dạ biết! Nhưng lên lớp rồi cũng vậy em học đâu có vô.
           - Cứ an tâm thầy bảo đảm mọi việc sẽ tốt đẹp như năm nay thôi. Bây giờ về chỗ chờ công bố chính thức em sẽ lên lớp.
       Ngần ngừ một lúc nó lặp lại:
           - Hay thầy...cho em ở lại?
       Cả lớp nhao nhao nhí nhố:
          - Em nữa thầy!...Em nữa...!
       Hiệu ứng tâm lý của đám đông thật dễ sợ tôi quay xuống gào lên:
          - Nghe đây! Tất cả các em buộc phải lên lớp cả! Rõ chưa!
       Biết sao được! Điểm cao mà khiếu nại...Lên lớp lại không muốn...Không đạt 100%...Tất cả đều chưa có tiền lệ nên không thể giải quyết!
                                   
                       * Bạn nghĩ gì nếu bạn là thấy (cô) giáo trong trường hợp này?

More...