Mộng ước
MỘNG ƯỚC
Áo dài ơi đợi anh cùng xuống phố
Đường đông vui lại lạc mất em rồi
Giữa dòng người sắc áo hồng xanh đỏ
Đâu nụ cười đâu vóc dáng em tôi
Anh gửi theo em cảm giác bồi hồi
Cả thổn thức và nhớ nhung mong đợi
Chỉ ngắm nhìn thôi mà sao bối rối
Mong ước chung đường em hỡi xa xôi
Trong sắc trời hồng nồng thắm làn môi
Áo dài yêu ơi mỗi chiều có đợi
Phía trước bao người muôn ngàn ngõ tối
Cho anh cùng chung lối em ơi
HV
Lời bình của nhà báo Trần Xuân Linh
GỞI PHƯƠNG TRỜI CŨ
Hồng Vân thân mến,
Bốn mươi năm rồi, chợt sáng nay, lại thấp thoáng trong lòng tà áo dài của một thời hoa mộng cũ. Một buổi chiều nào đó chăng, trời - có lẽ, cũng lất phất mưa như sáng nay nơi miền đất cuối trời này. Miền đất của những người từng đến, từng xa và còn lại thật nhiều nỗi nhớ. Những giọt mưa ngày xưa, có lẽ - chúng mình cũng không để ý, đã từng lăn trên vòm lá xanh tươi trước khi hóa thân thành sương khói, trước khi bám víu và gởi lại làn hơi mỏng trên vai của chiếc áo trắng tinh khôi. Và mộng ước của một thời đã cũ cũng hiện về. Thuở những đôi chân sáo tung tăng trên sân trường ngập ngừng những cánh hoa phượng vỹ điểm sắc từng mùa chia tay mà cả một thế giới đầy hoa mộng ấy trong vuông trường cũ chưa vướng víu bụi trần, giờ đã đọng thành ký ức, để nhớ, để thương, đã rong rủi theo từng bước chân của mỗi đứa chúng mình trên đường đời vạn ngả. Bốn mươi năm sau, mọi bóng hình ngỡ đã nhạt nhòa theo năm tháng lại chợt hiện về. Trong trẻo, hồn nhiên. Dễ thương làm sao, tiếc nuối làm sao, cái thuở không dám nhìn vào đôi mắt trong veo và những lần ngập ngừng, nín thở khi goi: áo dài ơi!...
Tà áo dài màu trắng tinh khôi như từng cụm mây trắng ngang trời, xa thật xa trong hoài niệm chợt bay về ngang khung trời cũ. Đã bao lần mây đọng thành giọt nhớ, giọt thương mà gởi thân vào phương trời đầy kỷ niệm. Tìm đâu những: bồi hồi… - thổn thức… - bối rối… và một mong ước chung đường giờ cũng đã hóa xa xôi. Có thể, trong đời, ai đó đã từng đánh mất một ánh mắt trong veo – đã từng không dám nhìn mà một đời cũng quên không được. Có thể, ai đó đã không giữ được màu hồng trên làn môi thắm, cái mịn màng trong tay của những ngón rụt rè những khi chúng có dịp tìm nhau. Có thể, ai đó đã từng mất những chiều mong đợi, những buổi hẹn hò, những lời hẹn ước… nhưng, làm sao đừng lạc mất nhau trong vuông trời cũ, đừng mất nhau trong ngồn ngộn muộn phiền trước nghiệt ngã của thời gian, phải không?
Bài thơ, một bất chợt xui mình nhớ rằng, giờ đã quá xa phương trời cũ, nhưng bài thơ vẫn sáng trưng hình ảnh của một thuở hồn nhiên dù hôm nay, đánh đổi cả phần đời còn lại cũng không thể kiếm tìm. Cảm ơn Hồng Vân, người áo hồng hôm nay đã từng một thời áo trắng. Một thời đã từng để lạc mất một ánh tìm trong một chiều hôm nào xuống phố? Người giữ sắc hồng phượng vỹ trên môi đã từng ước mong – một lối đi cùng… mà không thể, phải không? Cảm ơn bài thơ Mộng ước vì trước hết, bài thơ đã biết làm cho người ta nhớ…
txl
Nhà bào Trần Xuân Linh và HV
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=363855
ENTRY TẶNG MẸ!
ENTRY TẶNG MẸ!
Hôm nay là "Ngày của Mẹ", Hoàng Nam xin tặng mẹ bài hát "Nhật ký của mẹ".
Dù như thế nào, mẹ vẫn là người phụ nữ con yêu nhất trong cuộc đời này!
NS Nguyễn văn Chung (Tác giả ca khúc" Nhật ký của mẹ")
" Mẹ ở vị trí không ai thay thế được"
Bài Nhật ký của mẹ, Chung sáng tác cách đây vài năm như một món quà đầy ý nghĩa tặng mẹ vào ngày sinh nhật. Những hình ảnh, từ ngữ trong bài hát đều được chắt lọc từ những điều cơ bản nhất mà bất cứ một người mẹ nào trên thế giới cũng đều dành cho con mình, không phân biệt không gian, thời gian, giai cấp, tôn giáo...Đó cũng là những điều Chung được nhận từ mẹ. trong lòng Chung, mẹ là người yêu thương, quan tâm và bao dung với Chung nhất.
Trong bài hát có câu Này con yêu ơi, con biết không, mẹ yêu con, yêu con nhất đời! được lặp đi lặp lại nhiều lần. Có thể có nhiều người mẹ ít khi nào nói mẹ yêu con, nhưng câu nói đó lúc nào cũng thường trực trong trái tim và tâm trí của mẹ, để từ đó bất cứ việc gì mẹ làm, bất cứ điều gì mẹ nghĩ cũng đều dành cho đứa con thân yêu của mình.
Khi viết bài hát này, sau khi đã chiêm nghiệm và hiểu ra mọi chuyện, trong lòng Chung mẹ quan trong biết dường nào. Chung sợ thời gian trôi đi, sợ nhìn thấy mẹ bệnh, sợ thấy mẹ buồn vì phải lo lắng cho Chung và các em, và sợ lắm một ngày nào đó không còn được thấy mẹ nữa...Chung nghĩ sẽ có nhiều con cùng có suy nghĩ đó với Chung.
" Tuổi trẻ- ngày 13.5.2012"
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=363417
NẾU
NẾU
Nếu không có một mùa thu, em nghĩ
Một làn gió heo may, một sắc lá thu vàng
Lảnh lót tiếng sâm cầm cũng chỉ là diệu vợi
Biết bao giờ một sắc biếc long lanh?
Em tiếc thu về đã một sắc mong manh
Đã lặng lẽ trao anh làn gió thu mềm mại
Trong xanh thế anh ơi một sắc này mãi mãi
Trọn vẹn vầng trăng tròn đầy ắp những duyên thơ.
Đông tới kìa anh, Thu đã trong mơ
Thời gian ơi hoàng hôn ở lại
Rặng núi khuất mờ, mặt trời hồng xa mãi
Tiếng Thu lòng em mãi vẫn ngân thơ.
HV
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=363184
ĐÊM THÁI BÌNH NGHE DẠ CỔ HOÀI LANG
Thưa các anh chị, các bạn!
Có một bài thơ của tác giả Đoàn Văn Nghiêu, HV đã ngâm vào cuối năm 2010. Hôm nay HV xin phép tác giả đưa lên trang như một món quà tặng bạn bè, chúc tất cả có những ngày nghỉ lễ thật vui và hạnh phúc!
ĐÊM THÁI BÌNH
NGHE DẠ CỔ HOÀI LANG
Đêm Thái Bình dạt dào biển lúa
Trăng dát vàng như trải lụa mênh mang
Giật mình nghe tiếng hát ai oan
Câu "Dạ cổ hoài lang" sau thời chinh chiến
Bao thương nhơ cồn lên như biển
Đã mấy mùa lúa chín, không nhau
Hoà bình rồi, còn nguyên đó nỗi đau
Cùng tuế nguyệt thành vọng phu hoá đá
Ái quốc trung quân người đi vì nghĩa cả
Chốn quê nhà em vò võ vào ra
Khuya! Cánh cò ngủ trong câu dân ca
Em thao thức "đêm luống trông tin nhạn"
Ơi câu hát nghiêng vầng trăng cạn
Đêm Thái Bình mà ngỡ ở Bạc Liêu
Sóng lúa dặt dìu biết ai đó còn yêu
Câu dạ cổ nặng niềm thương nỗi nhớ
Tôi chạnh lòng nghẹn từng nhịp thở
Nghĩa tào khang làm sống hồn thơ
Bạc Liêu - Thái Bình chắp cánh mộng mơ
Đất dân ca dạt dào hương lúa
"Dạ cổ Hoài lang" nào ai thất hứa
Khói lửa chiến chinh dập tắt nửa câu thề
Tổ quốc vinh danh người không thể trở về
Mùa đợi gặt, thương một đời cô phụ.
Đoàn Văn Nghiêu
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=361109
EM SẼ VỀ
Có một bài thơ anh Vũ Miên Thảo gửi tặng HV đã lâu. Hôm nay bất chợt gặp lại, bài thơ như đang nói hộ HV những suy nghĩ hôm nay. Nhớ quê, nhớ nhà, nhớ người thân yêu đã hẹn. Xin anh VMT vui lòng cho HV đăng lên trang, xin được sẻ chia cùng các anh chị và các bạn.
EM SẼ VỀ
em sẽ về!
ngày thu sẽ xanh trong
cho phố đẹp và hoa hồng rực nắng
sẽ không còn những bước chân thầm lặng
lang thang chiều cho xác lá thu đau
em sẽ về!
mong nhớ sẽ qua mau
Tây Hồ lung linh, cuối mùa trải mộng
trăng vẫn đẹp nụ cười trên chóp sóng
lay phay tóc gió, liễu vẫn trang đài
em sẽ về!
cùng hoa sữa thoảng hương
cùng Hà Nội và anh tiễn mùa thu yêu mến
rộn rã niềm vui với anh và phố Nguyễn...
và cô đơn không trỗi phức âm buồn!
em sẽ về!
tháng chin giã từ mưa
Hà Nội phố nồng nàn thơm hoa nắng
em và anh với những ngày trống vắng
niềm vui ắp đầy dù mai nữa vẫn là thu.
VMT
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=355910
NHỚ

NHỚ
Biết còn nhớ
Biết còn mong
Bướm vàng bến đợi
Triền đê cánh diều
Ngày xa
ngày nhớ
ngày yêu
Tím vời vợi tím
hoàng hôn rực hồng
Nụ hôn đọng
buốt
nhói
lòng
Đong nghiêng
ngả vỡ
hỏi người
người ơi..!
HV
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=354916
NGÀY MAI
NGÀY MAI
May quá vẫn còn kịp để em thầm thì cùng tháng Giêng và thì thầm với anh. Ngày mai vẫn còn là tháng Giêng, dù chỉ là một ngày cuối thôi, thật quí, vì nó còn kịp để em biết rằng mùa xuân như đang hiện hữu bên mình.
Tháng Giêng năm nay em không viết được gì cho xuân, cho anh và cho ngày mai của minh. Một tháng mở đầu một năm, một mùa khởi đầu xuân sắc...cái bắt đầu dần trôi, lật qua trang nhè nhẹ, cất đi từng ngày mỗi trang đời, xếp lại vĩnh viễn chẳng thể nào lấy ra mà ngắm nhìn, anh nhỉ.
Ngày mai là ngày chưa tới, ngày mình có quyền tưởng tượng thật hão huyền, lung linh như ngày đầu tiên của tháng Giêng vậy. Thiêng liêng, hồng thắm, non tơ..thật khẽ, thật nhẹ nhàng, vẹn nguyên trong suốt ảo ảnh mơ màng. Em vẫn thế như ngày nào anh đã nói, chẳng khác gì cả..khờ khờ...hay hay làm sao.
Nghĩ về ngày mai, sao chúng ta lại cứ quay nhìn về mãi những ngày đã qua của mình? Những ngày đã được bàn tay thời gian xếp lặng yên, gọn gàng trong muôn ngàn chiếc hộp của từng người. Có phải chúng mình đang nuối tiếc không anh? Ngày hôm nay, ngày mai nếu không tìm cách giữ, mình cũng lại để tuột mất mà thôi! Những ngày tươi xanh dần nhuốm úa vàng, khô quắt rời mãi xa chúng mình.
Yêu ngày mai, em nâng niu những ngày hôm nay, những ngày không có anh, những ngày với em như ngày đầu tiên dịu dàng của tháng Giêng vậy.
HV
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=351116
NGUYÊN TIÊU, THƠ VÀ BẠN
NGUYÊN TIÊU, THƠ VÀ BẠN.
Đêm qua, chủ nhật( 5.2.2012) tại bến Nhà Rồng TP Hồ Chí Minh, ngày Thơ VN lần thứ 10 đã được tổ chức. Lần đầu tiên HV được đón đêm Nguyên Tiêu thật ấn tượng. Tham quan không gian thơ, nghe ngâm thơ và gặp gỡ bạn bè, trong đó có nhiều người bạn lần đầu gặp mặt. Thơ, bạn và trăng đã đưa mọi người đến với nhau.
Xin được giới thiệu cùng bè bạn xa gần.
Chị NY, HV, GPN và bạn bè bên những dòng thơ thư pháp
Lần đầu tiên hai chị em chụp hình tại bến Nhà Rồng
Hai chị em chụp với vợ chồng nhà thơ Trương Nam Hương
Những người bạn mới tại nhà riêng vợ chồng
nhà thơ Trương nam Hương- Bình Minh
5 chị em: Chị NY, HLB, GPN, HV và Ngọc Liên
"Sản phẩm" của đạo diễn Trần mai Hường- Nụ cười hạnh phúc.
Thơ- Trăng- Và Bạn
Vui quá, điệu một tí
Yêu thơ đến thế là cùng
Có lúc nhìn lại muốn khóc cho Thơ
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=349252
XUÂN YÊU THƯƠNG
XUÂN YÊU THƯƠNG
Xuân Nhâm Thìn, HV xin kính chúc ngôi nhà Vnwelogs của chúng ta một năm mới an khang thịnh vượng, phát tài phát lộc.
HV đã đón một mùa xuân rất vui bên người thân và gia đình,với HV đấy là niềm hạnh phúc lớn nhất.
Bên mẹ và hai con trai
Út cưng của mẹ
Con luôn là niềm tin của mẹ
Bên Bin và mùa xuân
Em gái yêu của chị hãy luôn vui khỏe em nhé
Mẹ với nụ cười xuân tuổi 82, con yêu mẹ
Mẹ hãy yên tâm về con mẹ nhé.
Con tin mùa xuân đang về bên con từng ngày.
Thật vui khi ngày đầu trở lại TP được gặp TT từ HN vào
Cafe với Thanh Thủy chiều 7 tết tại tp HCM
Có cả anh Hai Ngô Khoai nữa.
Lâu lắm rồi hai anh em mới gặp nhau
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=348061
GIÁNG SINH BUỒN

GIÁNG SINH BUỒN
Em giáng sinh một mình lẻ bóng
Ngoài kia vui tấp nập vai kề
Chuông thánh thót đợi ai giục giã
Ngân vang hòa trong gió đê mê
HV
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343959
VÔ CỚ
VÔ CỚ
Giận xuân sao đã vội sang
Hờn tình sao lại lỡ làng với tôi
Máu chừng như rực rực sôi
Dạ chừng như lửa bồi hồi canh thâu
Nhớ em biết để vào đâu
Xa em, em để nỗi sầu cho tôi
Một mình với một đơn côi
Ruợu buồn nhắm với giận hờn đêm nay
Lửa hồng như cũng còn say
Bập bùng nghiêng ngả mà thiêu cháy lòng
Giận hờn trong nỗi chờ mong
Cho đêm mau sáng cho ngày mau qua
Vương trăm gần cháy một xa
Chỉ còn ta với ngà ngà đêm nay.
Hồng Công
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=342222
NIỀM VUI NGÀY 20.11
Một ngày 20.11 nữa lại về, với HV đây là năm thứ ba đón ngày hiến chương ở trên TP. Niềm vui ngày một nhiều, với công việc, với học trò, và cả với chính bản thân mình. Niềm hạnh phúc thêm một lần nữa khi được dự 2 lần ngày HCNG ở hai trường. Các anh chị và các bạn chia vui cùng HV nhé.
Qua Entry này HV xin chúc các anh chị và các bạn cũng là đồng nghiệp như HV thật vui khỏe, hạnh phúc.
NIỀM VUI NGÀY 20.11
Cô HT trường Thăng Long đọc diễn văn khai mạc lễ HCNG
HS tặng hoa các thầy cô (HV đứng ngoài cùng bên trái)
HS tặng hoa các thầy cô trường THPT Bắc Sơn
Niềm vui cùng với các bạn đồng nghiệp
Tấm ảnh Kỉ niệm cùng thầy trò lớp 12V3
Cô giáo dạy văn với trò giỏi văn lớp 12V3
Mái tóc cô đã bạc nhưng lòng yêu nghề vẫn vẹn nguyên
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=338209
CÁNH PHƯỢNG NGÀY XƯA
Em vẫn như ngày xưa
Sáng tác:
Tường Văn
Trình bày:
Nghi Văn
Không biết ve có gọi bạn cho mình
Mà tha thiết một thời trong nắng lửa
Cảm ơn ve đã gọi về bên cửa
Bóng em dài duyên dáng khẽ chào anh
Biết ơn sao những tán lá trên cành
Nơi gặp gỡ buổi tan trường che nắng
Nắng vẫn đổ trên đường dài thanh vắng
Bỗng dịu dàng trong ánh mắt em tôi
Một con mương nơi thửa ruộng ven đồi
Em bối rối cầm tay anh qua vội
Và hương thơm thoảng bay trên đồng nội
Đã qua rồi tay vẫn ở trong tay
Rồi anh đi suốt một thời trai trẻ
Cây trên đầu vẫn xanh ngắt tiếng ve
Như tha thiết gọi anh về xóm nhỏ
Con đường xưa tán lá hẳn thêm dày
Ai đi qua cổng nhỏ sân trường
Mà hoa phương nở thầm trong nắng đổ
Con đường nhỏ chẳng cồn lên nỗi nhớ
Tuổi thơ mình đánh mất ở nơi nao
Ôi hàng cây trong vắt con mương
Em vẫn đợi bên kia cầu xóm nhỏ
Lá lao xao đã cồn lên nỗi nhớ
Có một buổi chiều hôm ấy vắng em .
Nguyễn Cảnh Bình
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337003
YÊN PHẬN

Thương tặng chị NNT
YÊN PHẬN
Thế là chị đã chọn cho riêng mình một lối rẽ sau khi làm xong bổn phận với cuộc đời. Năm mươi lăm tuổi với gần ba mươi năm đứng trên bục giảng, chị đã truyền ngọn lửa sống và tình yêu đời cho bao lứa học trò.
Chị không đẹp nhưng rất có duyên, ngoài năm mươi, dáng người vẫn hút hồn ánh mắt đàn ông, nhẹ nhàng, cao ráo, thật eo, thật gọn, thật lẳn tròn. Thế nhưng những người yêu chị sao quá nhiều lỗi tật, người chị yêu lại toàn có gia đình...chỉ lặng im ngắm nhìn, dõi theo, thổn thức... Cho đến ngày nghỉ hưu chị vẫn chưa một lần làm vợ, làm mẹ.
Chị sống một nửa cho đời, cho trò, cho bạn bè và đồng nghiệp, một nửa cho gia đình, chẳng thấy chút riêng tư khao khát cho mình. Ngày còn trẻ, đôi lần bạn bè cứ thì thầm khuyên chị hãy kiếm một mụn con với người đàn ông mà chị yêu, nhưng chị sợ có con rồi lại cướp mất chồng của người ta. Nhất định yêu trong mơ trong mộng, một mình.
Sinh ra trong một gia đình nhiều ngã rẽ, mẹ chị là vợ thứ ba của một người đàn ông đẹp trai và đào hoa nổi tiếng. Chị thương yêu tất cả hai má lớn và các anh chị trong nhà. Năm nào về quê cũng đủ quà đủ lễ hỏi thăm chu đáo vẹn toàn.
Người như chị, tôi thường bảo lấy đâu chả được tấm chồng tử tế. Chẳng hiểu sao chị vẫn ngày ngày chỉ có học trò, việc lớp, việc trường. Khoảng ba bốn năm nay chị thường ăn chay. Chị bảo ăn cho nhẹ người, khỏe mạnh, chống béo phì. Tôi cứ tưởng thật, có ngờ đâu chị đã âm thầm chuẩn bị, âm thầm thử sức, thử lòng.
Nhận quyết định nghỉ hưu, liên hoan chia tay mọi người, thay số di động, chị xuống tóc xuất gia tu hành. Hoàn thành bổn phận với đời, bây giờ chị sống cho mình.
Entry này tôi viết dành riêng cho chị. Chị ơi! sao thế ?
HV
Lời họa của tác giả Yên Chi
Bước chân vào chốn cửa thiền
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=335565
RU MÌNH

RU TÌNH
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Quang Dũng
RU MÌNH
Đừng chờ nữa! Thu đã vàng cánh lá
Mùa trôi qua xao xác một hao gầy
Đông vội đến trắng tràn sương mọi ngả
Em như mùa trăng vỡ ánh sao xa.
HV
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=330507










































